Câu chuyện đồng cảm chủ doanh nghiệp để có tố chất làm ăn lớn

Một trong những tố chất để có thể làm ăn lớn (quản lý hoặc chủ Doanh nghiệp thật sự, tiến tới doanh nhân lớn sau này) chính là sự đồng cảm, suy nghĩ ở góc độ của họ.

Còn vẫn suy nghĩ kiểu “hạnh phúc là đấu tranh” tức vẫn để mình ở góc độ nhược tiểu ở phía dưới, ráng tranh giành được chút nào hay chút nấy, thì mình vẫn mãi là lính mà thôi. Một người phải tự tin vào năng lực của mình, xác định tầm vóc của mình, sẽ ứng xử khác đi. Chúng ta cùng NextCRM đọc lại một mẩu chuyện nhỏ về sự đồng cảm dưới đây nhé!

Câu chuyện đồng cảm chủ doanh nghiệp để có tố chất làm ăn lớn 

Xem thêm Phần mềm CRM cho doanh nghiệp

Chiều ngồi trong quán, bàn bên là mấy cậu mặc đồ công sở ngồi nhậu. Một cậu than dạo này công ty tao doanh thu sụt nên tao cũng buồn. Thằng bên cạnh chửi nói mắc gì buồn, nó không trả lương đầy đủ thì mày mới buồn. Một cậu khác nói “thằng H buồn chuyện công ty như vậy là sai, nhắm không ổn là nghỉ việc ngay. Như ở ngân hàng của tao nè, dù có 10 việc ngày hôm đó, nhưng tao làm 5 việc thôi, để dành 5 việc kia bữa sau làm tiếp, làm hết rồi mấy ổng thấy làm nhanh quá lại giao việc nữa. Làm cho lắm cũng mấy ông trong hội đồng quản trị ngân hàng giàu, mấy ông chủ giàu chứ tụi mình vẫn vậy”. Cậu còn lại khuyên H nộp đơn chỗ khác đi. Cái cậu H mới phân bua, nói tao là nhân viên chứng từ đâu có ra ngoài được mà đi phỏng vấn. Cái 3 đứa kia chửi ngu tiếp, mày kiếm lý do gì đó trốn ra, thật thà cha dại, nói xạo nói dối nhiều vô mới khôn. Giả bộ nói mẹ ốm con đau, nhức đầu tiêu chảy gì đó không lên văn phòng được. Cậu H nghe và có vẻ xiêu xiêu theo. Rồi cả bốn cậu đều cụng ly dzô dzô. Sống trên đời này, phải thủ cho mình trước, đó là sự khôn ngoan trên đời, “ai chết mặc ai, tiền thầy thầy bỏ túi, giật được trong túi ai thì giật, hạnh phúc là đấu tranh mà” – cậu lớn tuổi nhất khuyên bảo cả nhóm.

Câu chuyện đồng cảm chủ doanh nghiệp để có tố chất làm ăn lớn 

Xem thêm  Phần mềm quản lý kinh doanh

Chợt nhớ lúc còn đi học, vào lúc nghỉ hè, mình vô một xí nghiệp của Hàn Quốc xin thực tập không lương để quen việc xuất nhập khẩu. Lúc đó nhà máy cũng bị lâm vào khó khăn tài chính, khủng hoảng tài chính 1997 thì phải, tới tháng thứ 3 thấy công ty vẫn không trả được lương. Ông giám đốc người Hàn tên Park họp nói mọi người thông cảm, hàng không xuất được, bên Hàn Quốc không cho ổng vay tiền nữa vì mọi doanh nghiệp phải thắt chặt tài chính theo đơn thuốc của IMF. Xe hơi ổng cũng bán, vợ con thì về nước hết, hằng ngày ổng đi lên nhà máy bằng xe ôm. Bình thường ổng cầm theo cái cà mèn (cặp lồng), vợ ổng nấu cơm kiểu Hàn cho ổng mang theo, giờ vợ con về quê hết nên buổi trưa ổng ra trước ăn dĩa cơm bụi có mấy ngàn đồng như công nhân. Nhưng chỉ có vài nhân viên còn trẻ là thấy tội, mấy anh mấy chị lớn chửi quá trời, nói làm chủ công ty thì phải có tiền chứ, không có tiền thì đừng có qua đây xây nhà máy. Một buổi sáng nọ, mình vô công ty và không thấy chị trưởng phòng XNK tên Đài đâu cả, mới gọi điện về nhà hỏi thì chị Đài nói tao nghỉ việc rồi. Tao cầm cái máy fax và mấy giấy tờ quan trọng của công ty coi như siết nợ, mày nói với ông Park có trả lương tao thì tao mang lên trả, tao không ngu đâu.

Ông Park thương và đồng cảm nhân viên ghê lắm, nhất là chị Đài, người được ổng đào tạo từ lúc mới ngáo ngơ ra trường, tin tưởng trọn vẹn, cái gì cũng hỏi Miss Đài, hỏi Miss Đài. Bữa đó ổng kêu mình gửi cái công văn này cho một công ty Hongkong. Mình liếc sơ thì thấy hợp đồng bán thanh lý nhà máy. Ổng kêu chị Lan kế toán vô, bảo các bạn mai không cần phải đi làm nữa, tuần sau lên nhận lương, công ty sẽ không nợ ai một đồng nào, bù cho mỗi người 1 tháng lương để đi tìm việc mới theo luật lao động. Ổng cúi đầu nói xin lỗi, nói làm chủ mà không lo được cho mọi người, rồi nói gì dài lắm, tiếng Anh giọng Hàn cứ xí xô xí xào.

Khổ là cái máy fax bị chị Đài lấy mất rồi nên không gửi qua Hongkong được. Mình vô báo, ổng chưng hửng nói đến máy fax của công ty sao cũng lấy. Ổng bảo mày ra bảo vệ mượn xe máy ra bưu điện. Hồi đó chưa có email, làm gì cũng đánh máy, in ra rồi gửi fax. Mình chạy ra cổng nói anh bảo vệ cho em mượn xe của anh chút, em ra bưu điện gửi fax cái rồi về ngay. Anh bảo vệ nói đi vậy tiền xăng ai chịu. Mình chạy lên phòng nhân sự hỏi mấy người mà không ai chịu cho mượn, nên lại vô phòng báo cáo. Ổng giật mình ngồi một lúc thì hiểu ra, lục lọi hết trong túi quần túi áo, đưa thêm mấy chục, nói đi xe ôm đi cho nhanh. Xong việc đem hợp đồng và tiền thừa về trả lại cho ổng, vô phòng giám đốc không thấy đâu, mới chạy đi tìm. Thấy ổng đứng ngoài gốc cây phía sau xưởng rít thuốc liên tục, mắt đỏ hoe, đồng cảm…

Câu chuyện đồng cảm chủ doanh nghiệp để có tố chất làm ăn lớn 

Xem thêm Phần mềm CRM cho doanh nghiệp

Bẵng rất nhiều năm, bữa mình tình cờ gặp chị Lan, kế toán cũ, chị nói ông Park vẫn giữ liên lạc với chị đến bây giờ. Sau khủng hoảng ổng cũng có gầy dựng lại một cái nhà máy mới bên Campuchia. Chị mấy lần rủ qua Việt Nam chơi nhưng ổng nói thôi tao không quay lại nơi đó đâu, nhớ kỷ niệm xưa buồn lắm của sự đồng cảm, chị nghĩ do mấy chị em công ty mình ít tình ít nghĩa, hồi đó ai cũng làm dữ, thiếu điều lột trần truồng ổng để lấy lại tiền lương. À, ông Park không nhớ tên em, nhưng có nói chị là nếu có gặp thì cho ổng gửi lời hỏi thăm cậu sinh viên cao cao ốm ốm tay chân lanh lẹ, hồi xưa hay đi gửi công văn giấy tờ. Chị nghĩ là ổng nói em á.

Đồng cảm, mình sau này làm quản lý, rồi làm chủ. Những lúc khó khăn tưởng như gục ngã, lại nhớ cảnh ông Park tất cả chạy ngược chạy xuôi khi xưa, tự dưng nước mắt cứ chảy.

Bài viết liên quan Câu chuyện người tiều phu và con chim bạc hoá chim vàng 

Rate this post

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM