Sự cộng hưởng của thể chế dung nạp và sự giàu có dễ chịu

Khi Nasa bãi bỏ chương trình tàu con thoi tốn kém hàng trăm tỷ đô, họ phải thuê Nga để đưa người Nasa lên quỹ đạo. Elon Musk muốn nhảy vào chương trình này. Cả Nasa và Elon Musk gặp sự cản trở quyết liệt của những đầu óc thủ cựu. Huyền thoại mặt trăng Neil Amstrong nói rằng việc Nasa dùng dịch vụ của Musk là “con đường ngắn nhất dẫn đến tai hoạ”. Cùng Phan mem CRM NextCRM tìm hiểu về Sự cộng hưởng của thể chế dung nạp và sự giàu có dễ chịu trog bài viết dưới đây.

Sự cộng hưởng của thể chế dung nạp và sự giàu có dễ chịu

Xem thêm:  Phần mềm CRM cho du lịch

Bất chấp tất cả, Musk thành công! “Đến thời điểm hiện tại, chỉ có 4 quốc gia đưa con người lên quỹ đạo. Đó chính là Mỹ, Nga, Trung Quốc và… Elon Musk”, đó là lời thoại trong một bộ phim tài liệu phát trên Netfilx.

Không chỉ vậy, Elon Musk kéo chi phí một lần phóng vệ tinh hàng trăm triệu đô thành vài chục triệu bằng cách đưa tên lửa đẩy quay trở lại mặt đất để tái sử dụng, điều mà chưa có bất kỳ quốc gia nào dám nghĩ tới trước đây.

Elon Musk, một gã điên đã đưa mình lên vị thế cạnh tranh với các quốc gia và mở ra một “thị trường công nghệ vũ trụ” đúng nghĩa khi kéo các tỷ phú khác vào đường đua.

Tư nhân, người chịu trách nhiệm trực tiếp với vận mệnh của mình, luôn là người sáng tạo và gan góc hơn người công chức sáng cắp ô đi chiều cắp ô về.

Trong một thể chế dung nạp, nhà nước không nhân danh bất cứ điều gì để độc quyền và mọi tiềm lực đều được chia đều cơ hội bình đẳng khai thác.

Sự cộng hưởng của thể chế dung nạp và động lực tư nhân mở ra nhiều địa hạt phát triển hơn, quốc gia phồn thịnh hơn và người dân được thừa hưởng sự tuyệt diệu của bàn tay vô hình cạnh tranh.

Khi thể chế dung nạp đã biến vũ trụ thành thị trường thì thể chế tước đoạt vẫn độc quyền trên từng giọt nước, giọt xăng và từng ký điện. Tôi không có ý đả kích thể chế, nhưng rõ ràng chính độc quyền cũng đặt chính phủ vào những cơn bối rối, loay hoay khi xảy ra sự cố.

Sự cộng hưởng của thể chế dung nạp và sự giàu có dễ chịu

Xem thêm:  Phần mềm CRM cho doanh nghiệp

Những khái niệm “an ninh năng lượng”, “an ninh lương thực”… có vẻ như đang xua đuổi thị trường cạnh tranh và đưa tất cả vào vòng xoáy khổ luỵ.

Có tiềm lực thì có thặng dư và giàu có. Hãy thử tưởng tượng, một ngày nào đó Việt Nam có những tỷ phú năng lượng. Khi tiềm lực quốc gia được cởi trói, động lực tư nhân sẽ có đất phô diễn. Nhiều người sẽ giàu có lên như một lẽ tất yếu. Nhưng đó là sự giàu có dễ chịu vì mọi chuyện xảy ra dưới ánh sáng minh bạch. Nó sẽ khác hẳn việc có ai đó đang giàu có trong bóng tối trong khi người dân miên mãi cơ cực với chuyện xăng dầu, điện nước.

Bất động sản, một tiềm lực khác mà bất cứ quốc gia nào cũng phải lấy làm xuất phát điểm trên con đường phát triển vì sự di dân và đô thị hoá. Thế nhưng thị trường BĐS là địa hạt mà doanh nhân phải đi giữa một rừng định kiến, bất chấp bộ mặt nhiều đô thị đổi thay, bất chấp việc bài toán an cư của triệu triệu người dân đô thị đã được giải quyết.

Đất đai là động lực phát triển quốc gia và nó thật sự lãng phí nếu nằm trong ngăn tủ của người quản lý nặng cảm xúc chính trị hoặc doanh nghiệp quốc doanh ít sáng tạo. Trong quan hệ đất đai quốc hữu, doanh nghiệp buộc phải đi qua chính quyền vừa là quản lý vừa là trung gian thu hồi đất.

Điều này khiến họ vừa mang định kiến là kiếm tiền từ “chênh lệch địa tô”. Tương tự ở những lĩnh vực khác, doanh nhân giàu có mang danh nghĩa “tư bản thân hữu”, bất chấp những nỗ lực đi lên bằng giá trị riêng của họ.

Trái ngược với thể chế dung nạp là thể chế tước đoạt, nơi tiềm lực quốc gia chỉ phục vụ lợi ích của số ít. Trong thể chế tước đoạt đó, động lực tư nhân bị triệt tiêu hoặc phải thoả hiệp, quản lý trì trệ khi không có công cụ vô hình của thị trường, người dân thì rơi vào vòng xoáy khổ luỵ. Và bởi vì như vậy, trong thể chế tước đoạt, không thể có sự giàu có dễ chịu. Hoặc nói khác đi, khó để người này chấp nhận sự giàu có của kẻ khác!

Xem thêm: Chuẩn 99% target đối tượng trên Facebook Ads ai cũng học được

Viết dong dài trong bối cảnh doanh nhân, doanh nghiệp đang trầm mình trong can qua củi lửa để hy vọng vào một thể chế tốt hơn. Dù không phải đổ lỗi tất cả do thể chế nhưng cũng sẽ thật không công bằng nếu “hắt nước đổ đi”, phủ nhận tất cả những đóng góp mà doanh nhân đã đóng góp cho quốc gia

Hy vọng một ngày nào đó, rào cản “an ninh” sẽ được gỡ bỏ và đón những bước chân tư nhân, tạo nên thị trường và những sự giàu có dễ chịu cho tất cả!

Tác giả: Nhà báo Nguyễn Tiến Tường

Bài viết liên quan: Người “vĩ cuồng” Đặng Lê Nguyên Vũ 

Rate this post

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM